NovelToon NovelToon

Cho Em Hút Máu

Chap1 Đến để giết em

" Papa, Wonyoung không muốn uống thuốc nữa đâu! Thuốc này có vị đắng lắm! Wonyoung không thích chút nào! "

Một cô bé khoảng 10 tuổi níu lấy tay ba mình làm nũng. Đôi bàn tay bé bé xinh xinh cầm lấy bàn tay đầy những nếp nhăn của ba mình mà đưa qua lắc lại không ngừng.

" Con gái ngoan. Sẽ nhanh thôi mà! Con uống nốt chỗ thuốc này. Con... chỉ cần cố gắng thêm một năm nữa thôi. Một năm nữa thôi! "

" Papa đừng khóc. Con uống là được rồi! "

Wonyoung lau nhẹ những giọt nước mắt còn đọng lại trên khoé mi của ba mình, cô bé mỉm cười thật tươi khiến cho cõi lòng người cha già càng thêm quặn thắt.

" Bác sĩ, xin ông! Tôi xin ông hãy cứu lấy Wonyoung. Con bé là niềm hy vọng, là ánh bình minh của tôi. Xin ông đừng để cho nụ cười con gái tôi trở nên lạnh băng và khô khốc. Nó còn quá trẻ, nó... chỉ mới 10 tuổi mà thôi! "

..................

" Papa, con uống xong thuốc rồi! Ngày mai con có thể đến trường được không? "

" Con gái ngoan, sức khỏe của con không được tốt! "

" Đừng mà Papa, đừng lấy lý do đó ra để lừa Wonyoung nữa. Wonyoung muốn đến trường, muốn được tham dự hội thao. Wonyoung nhớ các bạn. Papa, Wonyoung sẽ bị các bạn lãng quên mất thôi! "

Cô bé vừa nói vừa khóc rống lên. Từng giọt nước mắt như những chiếc đinh đóng thẳng vào trái tim người cha già tội nghiệp. Wonyoung, papa vô dụng, là papa có lỗi với con!

................

" Hôm nay không cần papa đọc truyện cho thật chứ? "

" Không cần đâu ạ! Chúc papa ngủ ngon! "

" Wonyoung cũng thế. Ngủ ngon nhé con gái yêu của papa. "

Người cha nhẹ nhàng hôn lên vầng trán xinh đẹp của con gái yêu. Ông ta đưa tay định tắt chiếc đèn ngủ, một bàn tay nhỏ xíu khẽ đưa lên ngăn cản hành động đó của ông. Ông nhìn lại, con gái yêu đang nhìn ông khẽ lắc lắc đầu.

Người đàn ông mỉm cười phúc hậu, ông kéo chăn lại giúp Wonyoung rồi từ từ đứng lên tiến về phía cửa phòng. Cửa phòng rất nhanh được khép lại.

Wonyoung đột nhiên mở to hai mắt. Cô bé tung hết tấm chăn to lớn trên người mình ra, chạy ngay về phía cửa sổ và mở ra như một thói quen đã hình thành từ rất lâu trước đó.

" Mama, chúng ta cùng ngắm sao nhé! "

Mẹ Wonyoung mất từ rất sớm, đem theo cả những nụ cười lẫn kỷ niệm tươi đẹp mà Wonyoung vĩnh viễn cũng không được trải nghiệm qua. Wonyoung rất yêu mẹ, nhưng cô bé thậm chí còn không nhớ rõ khuôn mặt của mẹ mình. Điều duy nhất mà Wonyoung biết là trong người cô cũng mang theo căn bệnh quỷ quái đã cướp đi sinh mạng của mẹ cô.

" Trăng đêm nay đẹp nhỉ? "

Đầu Wonyoung khẽ nghiêng sang một bên. Ai đây? Một chị gái thật xinh đẹp. Mái tóc dài đen nhánh xoã xuống ngang vai. Khuôn mặt như được kết tinh từ những lời chúc phúc tốt đẹp nhất của những vì tinh tú. Chị gái ấy đang ngồi kế bên cửa sổ của Wonyoung. Chỉ có điều đây lại là cửa sổ tầng 4.

" Chị gái ơi, chị có lạnh không ạ? "

Wonyoung ngây ngô hỏi. Tiết trời cắt da cắt thịt giữa mùa đông mà cô gái nọ chỉ mặc duy nhất một chiếc áo mỏng màu đen. Chiếc áo liền thân kéo xuống phô bày một đôi chân dài thẳng tắp ẩn sâu dưới lớp tất ren đen tuyền. Thật sự trông cô ta cứ như hiện thân của bóng tối vậy.

" Không sợ ta sao? "

Cô gái nọ mỉm cười nghiêng đầu, nhìn Wonyoung rồi liếm nhẹ bờ môi đỏ thắm.

" Sợ là gì ạ? "

Bạn không thể hù dọa một người mà ngay cả khái niệm sợ hãi cũng không biết là gì! Cô gái áo đen hiện đang là nhân chứng sống để củng cố thêm sự chắc chắn của lập luận nói trên.

" Cô bé nhỏ. Ba em không dặn trước khi đi ngủ phải đóng cửa sổ lại sao? "

" Có ạ! Nhưng em muốn ngắm mẹ mình nên mới mở cửa ra! "

" Mẹ em? "

" Mẹ em ở trên đó đấy ạ. Papa hay nói nếu như Wonyoung nhớ mẹ, hãy nhìn lên bầu trời, mẹ sẽ hoá thân thành những vì tinh tú để bảo bọc và soi đường cho Wonyoung! "

Wonyoung mỉm cười thật tươi, cô bé vui vẻ nói.

" Là vậy à? Một cô bé đáng thương! Để chị giải thoát cho em khỏi những đau khổ trong cuộc sống! "

Lúc cô gái tóc dài quay đầu lại, Wonyoung có thể thấy hai chiếc răng nanh ở hàm trên của cô ta đã dài ra tựa như hai con dao sắc nhọn, cô ta hai mắt đỏ ngầu lao thẳng tới. Wonyoung chỉ kịp thấy hai mắt mình hoa lên, cả cơ thể bay lên như một con diều đứt dây, vài giây sau cả người cô bé ngã thẳng xuống trên chiếc giường ấm áp.

" Chết đi nào hỡi thiên thần bé nhỏ! "

Chap2

Wonyoung đã chết. Chí ít cô gái áo đen cho là như thế. Lượng máu còn lại trong cơ thể là quá ít để có thể duy trì sự sống của cô bé yếu ớt mà đáng yêu kia.

" Ôi. "

Cô gái áo đen nhẹ nhàng đứng dậy. Cô không quên kéo tấm chăn lớn trên giường đắp lên cơ thể đang ngày một lạnh lẽo của Wonyoung.

" Xin lỗi em! Mong em sẽ gặp lại mẹ mình trên thiên đường ấm áp! "

Cô gái áo đen hôn nhẹ lên trán Wonyoung. Chính bản thân cô ta cũng không biết tại sao mình phải làm ra hành động như thế thế. Một việc mà trước nay chưa hề có tiền lệ, chưa bao giờ cô làm cho bất kỳ con mồi nào của cô. Là do mình cảm thấy số phận con bé quá tội nghiệp ư? Mình đúng là một con ma cà rồng thất bại!

" Tạm biệt, thiên thần bé nhỏ của tôi! "

.....................

Wonyoung đã chết. Đó là sự thật đau lòng mà người cha già phải gánh chịu. Dù cho nội tâm ông không thể chấp nhận được rằng con gái yêu của mình đã ra đi, đã rời khỏi vòng tay của ông một cách chóng vánh như những tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn.

" Chí ít khi ra đi, con bé đã nở nụ cười! "

Dòng người đến tiễn ngày một thưa đi. Chỉ còn người cha già vẫn một mực đứng đó. Tay ông vuốt nhẹ trên mộ con gái mình. Ông không khóc, nước mắt đã cạn khô từ rất, rất lâu rồi.

Wonyoung, cha xin lỗi con.

....................

--Thịch--

Nóng. Nóng quá đi! Wonyoung ôm chặt lồng ngực của mình mà gào thét. Cái nóng như thiêu như đốt khiến cho gương mặt xinh đẹp méo mó đến phát điên. Wonyoung điên cuồng gào to nhưng không có một ai trả lời hết. Tăm tối, nóng bức cùng cảm giác bất lực lan tỏa khắp toàn thân. Đây rốt cuộc là nơi nào vậy chứ?

" Aghhhhhh... "

Wonyoung hét lớn. Cả thân thể xoay mạnh một cái, bàn tay nhỏ xíu đấm mạnh lên phía trên. Đất, rất nhiều đất, cát cùng gỗ vụn rớt đầy mặt mũi của cô bé. Wonyoung theo bản năng bật người thật mạnh. Nắp quan tài không chịu nổi tác động mạnh mẽ liền trực tiếp vỡ tan ra, đất cát chảy vào nhanh chóng phủ lên lấp đầy thân hình bé bỏng của cô bé.

--Rầm--

Một bàn tay nhỏ bé trồi ra từ nền đất như những xác sống nổi dậy trong những bộ phim ma. Wonyoung lắc mình một cái, đất cát xung quanh bị hất tung lên. Đầu cô bé vươn lên từ lòng đất mộ, tiếp theo đó là toàn thân. Cuối cùng cô bé cũng nhìn thấy được khung cảnh xung quanh của mình. Một khu vườn tối tăm cắm đầy những cây thập tự giá.

" Grào... "

Wonyoung mở miệng hét lớn. Kỳ lạ là cô bé không thể thốt ra được bất cứ một lời nào ngoài tiếng gầm như dã thú thuở hoang sơ. Vừa gào thét xong cả cơ thể Wonyoung như thoát lực ngã thẳng xuống nền đất đen tăm tối và lạnh lùng.

....................

" Chào mừng các vị đã đến với buổi đấu giá nô lệ thường niên của hội Scavengers. Hôm nay chúng tôi sẽ đem lên sàn giao dịch những gương mặt vàng triển vọng nhất mà hội đã thu thập được từ rất nhiều năm trước... "

" Bắt đầu từ cô gái nhân loại này! "

Một cô gái xinh đẹp khoảng 17-18 tuổi nhanh chóng bị áp giải lên sàn sau màn giới thiệu của tên MC. Trên người cô ta là một bộ trang phục rách rưới, gương mặt lấm lem cùng những vết cắn in hằn suốt từ đầu đến chân.

" Tch... "

Một cô gái áo đen ngồi khuất ở trong chỗ tối tăm nhất của sàn đấu giá khẽ chép miệng. Đôi mắt đỏ rực vô hồn liếc nhìn từng "sản phẩm" được đưa lên sàn giao dịch vào ngày hôm nay. Công việc thường niên rồi. Cô ta nghĩ thầm trong bụng.

" Hực...Ahhhhh... "

Tiếng la hét cùng những tiếng cười đê tiện không ngừng vang lên khiến cho cô gái áo đen khó chịu nhíu nhíu mày. Mắt thấy cô gái xinh đẹp bị tên MC dùng dao cắt ngang cổ họng trong sự bất lực. Nội tâm cô gái áo đen xuất hiện một chút cảm xúc tiếc nuối không tên. Thật đáng tiếc!

" Mình ngày càng trở nên yếu đuối. Đã 100 năm trôi qua rồi. Vậy mà vẫn không thể quên được hình bóng của cô bé nhỏ kia. Cứ mỗi lần nhớ lại... "

Cô gái áo đen thì thào trong miệng, bàn tay không tự chủ đưa lên phía ngực trái, nơi trái tim đã khô héo và trở nên băng lãnh vì cô độc trong suốt mấy trăm năm qua.

" Tiếp theo là một gương mặt mà tôi nghĩ rất nhiều người ở đây sẽ có hứng thú. Một Vampire chuẩn hỗn huyết vừa thức tỉnh sau giấc ngủ trăm năm. Đem cô ta lên sàn! "

--Thịch--

" Trái tim mình... đang đập mạnh sao? Nhưng vì sao chứ? "

Hai mắt cô gái tóc đen mở to ra, nhìn chằm chằm về phía cô bé vừa bị ném lên sàn giao dịch. Cô bé này khác với những "món hàng" trước đó. Trên người mặc một bộ trang phục quý tộc sang trọng màu đỏ tươi. Mái tóc dài xõa xuống ngang vai, một nửa đen tuyền, nửa còn lại đã biến thành đỏ rực như sắc màu của máu.

" Wonyoung? "

Cô gái áo đen thì thào nói. Chính là cái tên này, chính là cô bé đó. 100 năm? Chủng hỗn huyết? Ông trời ơi, thật sự muốn trêu chọc tôi đến như vậy sao?

" Bây giờ sẽ bắt đầu đấu giá. Đầu tiên là phần đầu! "

" Cô bé này, tôi mua. Mua toàn bộ cơ thể của cô ta! "

Cô gái áo đen tung người bay lên không trung. Vừa hạ xuống trước mặt tên MC vừa mở miệng nói lớn.

Chap3

" Thật đúng là không có phép tắc! "

" Đáng tiếc thật. Dù cho có là cấp cao thì cũng nên tự biết thân biết phận của mình! "

" Hê, mau xuống khỏi sàn đấu giá đi. "

" Bảo an đâu cả rồi hả? "

.......................

" Câm mồm! "

Cô gái áo đen lạnh lùng quát lớn. Răng nanh trên miệng đột nhiên dài ra, đôi mắt cũng hoá thành một màu đỏ tươi như máu.

" Cô thật sự muốn động thủ sao? Cô hẳn phải biết hậu quả nếu như gây chiến tại sàn đấu giá chứ? Các nhân vật đang có mặt tại đây toàn bộ đều là cấp cao trong hội đồng hiệp hội. Nếu như bây giờ cô bước xuống, tôi sẽ nể mặt mà không truy cứu chuyện này! "

Tay MC lạnh lùng lên tiếng, tay của hắn chộp lấy một cái ly thủy tinh bên cạnh. Hắn lạnh lùng đặt cốc thủy tinh ngay dưới cổ họng cô gái nhân loại đáng thương vừa mới chết rồi rung nhẹ một cái. Máu từ cổ họng cô gái nọ rót đầy vào trong ly. Hắn ngửa cổ lên uống một hơi cạn sạch. Ở bên cạnh, Wonyoung sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, hai chân run rẩy như mất đi điểm tựa không kiểm soát được ngã phịch xuống sàn.

" Quái...quái vật! "

" Haha, quái vật sao? Mi cũng giống như bọn ta thôi! Mi cũng là quái vật! Mi cũng sẽ cần đến máu tươi của nhân loại để sống. Nếu nói ta là quái vật thì đám hỗn huyết lai tạp như mi mới là đám hạ đẳng nhất trong số quái vật chúng ta! "

Tên MC vung vẩy ly thủy tinh trên tay. Ánh mắt của hắn ta như những viên đạn thủy tinh ghim thẳng vào người Wonyoung một cách lạnh lùng và tàn nhẫn. Cả cơ thể Wonyoung không tự chủ run lên bần bật, cảm giác khô khốc bên trong cuống họng khiến cô bé muốn phát điên lên.

" Nhìn đi! Có phải rất kích thích không? "

Tên MC vung tay một cái, chiếc ly thủy tinh bắn thẳng về phía Wonyoung rồi vỡ vụn ra thành từng mảnh trước khi kịp chạm vào khuôn mặt non nớt của cô bé. Máu đọng lại từ trong ly bắn thẳng vào khoé miệng Wonyoung. Trong khoảnh khắc kỳ lạ đó, cơn đói trong cơ thể Wonyoung như được đánh thức một cách mạnh mẽ dưới sự kích thích của máu tanh và sự kinh hoàng.

" Im mồm! "

Cô gái tóc đen vung tay lên, đầu tên MC không tự chủ đứt lìa khỏi cổ, lăn lốc dưới sàn cứ như một trái banh bị cày nát trên sân. Đám người bên dưới nhìn thấy cảnh tượng đó, tất cả chỉ biết im lặng hít vào một ngụm hơi lạnh. Cõi lòng họ tất cả đều trở nên run rẩy không thôi.

" Sakura, cô điên rồi! "

" Mau bắt lấy cô ta. Dù là cấp cao cũng không để cô ta tự tung tự tác! "

Đám đông điên cuồng chỉ chỉ tay. Một đám nhân viên bảo an hai mắt đỏ ngầu xông thẳng tới. Sakura không thèm nhìn bọn chúng lấy một lần, cô quay người về phía Wonyoung vẫn còn đang run rẩy mà nói nhỏ vào tai cô bé:

" Nhắm mắt lại! Hãy nhớ về hình ảnh của mẹ em! "

Sakura dịu dàng vuốt nhẹ hai mắt Wonyoung. Cô bé cắn răng im lặng không nói gì, hình ảnh cuối cùng trước khi khoé mi đóng chặt là khuôn mặt xinh đẹp của người người chị gái tuyệt mỹ mà Wonyoung từng bắt gặp dưới ánh trăng khuya.

Hai đôi cánh từ phía sau lưng Sakura vươn ra thật lớn, lúc cô quay đầu lại, khuôn mặt đã trở nên méo mó và vặn vẹo đến mức kinh hoàng!

" Chết đi! "

.....................

" Em có thể mở mắt ra được rồi! "

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai khiến Wonyoung rùng mình một cái. Hai mi mắt nặng trĩu từ từ mở ra. Máu, rất nhiều máu, máu nhuộm đỏ cả tòa nhà. Chỉ có vị trí của Wonyoung và Sakura là không bị máu làm ô nhiễm. Wonyoung không tự chủ lùi một bước về phía sau. Bản năng sinh tồn trong người cô bé mách bảo nên tránh xa người chị trước mặt này càng xa càng tốt.

" Em...sợ tôi sao? "

Sakura thì thào nói. Ánh mắt chua xót xen lẫn một chút bi ai. Thiên thần nhỏ, là tôi đã biến em thành ra như thế này! Em đang ghê tởm tôi lắm có phải không?

" Ra tay kinh dị thế nhỉ? Tính dọa sợ trẻ con sao? "

Giọng nói đùa cợt khẽ vang lên từ phía sau một cách bất ngờ khiến Wonyoung giật mình quay đầu lại. Một cô gái mặc váy công sở màu đen đã đứng sừng sững ở đó không biết từ bao giờ.

Mái tóc vàng cắt ngắn được buông xõa xuống hai vai. Đôi mắt trắng toát theo đúng nghĩa đen đang nhìn về phía Wonyoung không ngừng lướt qua lướt lại. Ánh mắt đó, lạnh lùng và băng lãnh y hệt như ánh mắt mà thợ săn đang nhìn con mồi bị thương của mình vậy. Tàn nhẫn và lạnh lùng hệt như một tảng băng trôi.

" Không được làm hại cô bé! "

Cô gái tóc vàng khẽ huýt sáo! Đôi tay thon dài vươn ra bắt thẳng vào khuôn mặt của Wonyoung. Đôi tròng mắt không màu tựa như có pháp thuật khiến cả cơ thể Wonyoung không thể động đậy được một chút nào!

" Có vẻ rất ngon!

" Ahn Yujinnnnnnn! "

Cô gái tóc vàng mỉm cười, chân nhấc lên đạp mạnh một cái, cơ thể Wonyoung không tự chủ bắn ra xa hệt như một con diều đứt dây.

" Aghhhhhhhhhhh... "

Sakura hét lớn xông thẳng đến. Yujin mỉm cười hất tay lên. Như một hành động có chủ đích, Yujin nâng cằm Sakura lên rồi đặt xuống một nụ hôn thật hung bạo.

--Bịch--

Sakura gục xuống. Sức lực trong cơ thể sớm đã hoàn toàn cạn sạch trong lúc giao chiến với đám người chết tiệt kia. Giờ thì tính mạng của cô và cả Wonyoung đều chỉ như một món đồ chơi để người kia tùy tâm tàn phá.

" Mau bỏ chị ấy ra! "

" Ồ, vẫn đứng được cơ à. Hì hì, hay là chúng ta đánh cược nhé cô bé? Nếu như em không chết sau khi đỡ một đòn của tôi thì tôi sẽ để hai người bình an mà rời khỏi đây! "

Yujin nghiêng đầu sang một bên, hiếu kỳ đánh giá Wonyoung từ trên xuống dưới. Cuối cùng cô ta buông ra một câu khiến Sakura cũng phải giật mình.

" Không được, Wonyoung, chạy... Khục... "

Bụng đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói đến mức muốn phát điên. Yujin không thương hoa tiếc ngọc đá một cước thật mạnh vào giữa người Sakura. Sakura đau đớn cong mình thở gấp, cả cơ thể co giật một cách kinh hoàng. Khoé miệng máu không ngừng chảy ra, mắt của cô hoa lên rồi không còn nhìn thấy bất cứ một thứ gì nữa. Sakura đã hoàn toàn mất đi tri giác, chỉ có cơ thể là theo bản năng vẫn không ngừng run lên.

" Sao nào? Có muốn chơi không? "

Yujin mỉm cười hỏi, tay đưa ra chỉ về hướng cánh của ở phía xa xa. Nếu như không muốn chơi em có thể trốn, tôi sẽ không nói một lời nào. Ý tứ của Yujin rõ ràng là như thế. Nhưng còn Sakura, nếu như Wonyoung trốn thì Sakura sẽ ra làm sao? Kết cục không cần nói ra thì ai cũng đều hiểu rõ!

" Tôi đồng ý! "

Wonyoung cắn răng run rẩy tiến lên phía trước một bước. Yujin trong lòng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Động lực to lớn nào khiến cho cô bé nhỏ này hành động như vậy nhỉ?

" Em chết chắc rồi! Cái chết của em sẽ đổi lại sinh mạng cho cô ta. Đáng tiếc! Lên đường vui vẻ nhé! "

Download NovelToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download NovelToon APP on App Store and Google Play